Tú quyết định bỏ việc. Không phải vì ngày nào Nga cũng ngồi dựa mình trên chiếc xe mini màu xanh đợi gã với chút hy vọng mong manh về tình yêu.
Đôi mắt Nga vẫn rất đẹp. Nhưng Nga chỉ là một đứa trẻ với những ký ức tuổi thơ bầm dập, bị tổn thương. Khi gã cần một người đàn bà biết làm món salad Nga, chân giò hun khói, ngẩu pín hầm… thì Nga chỉ biết mỗi món đậu rán và rau muống luộc vắt chanh. Khi gã cần người đàn bà biết đưa gã vào cuộc truy hoan, Nga nằm im lìm chờ đợi, đôi mắt căng thẳng, sợ hãi. Nga vẫn không thấy cảm giác tận cùng của ân ái.
Hạnh bảo gã: “Nga sẽ cho cậu cảm giác an tòan hơn. Tình yêu phải được xây dựng từ nền móng vững chắc.”
Gã cười nhạo cái lý thuyết của Hạnh. Những gì hình thành từ nền móng trong cuộc sống này đều như món cơm khê. Chính vì thế, mấy vị thẩm phán thành phố lúc nào cũng bận rộn thụ lý hàng trăm vụ ly hôn một tháng. Con số đang ở dạng báo động đỏ.
Nhớ nghề báo, thi thoảng lại kiếm mấy tờ Tiền Phong, Thanh Niên, Tuổi Trẻ về nghiền ngẫm, chán thì lướt web, online. Cuộc sống là một dòng chảy, khi nào dòng chảy ngừng họat động, tất cả sẽ trở về “mo”.
Vụ scandal diễn viên bị tung băng sex lên mạng đã ngủ yên với tiếng thở phào của người trong cuộc. Lại một vụ đánh người gây tác động nghiêm trọng đến lương tâm cộng đồng.
Tít bài: cô gái 5 năm bị nhốt trong chuồng chó giăng kín mặt báo.
Sự thờ ơ của con người bị giáng một nhát búa làm cho thức tỉnh thì những họat động đi kèm sẽ là lên án những hành động thú tính của kẻ đã gây ra bi kịch cho cô gái, trả lại cô quyền làm người, tặng quà, sổ tiết kiệm…
Đã quá muộn để khôi phục niềm tin của cô gái bị chà đạp. Trên đất nước còn đang phát triển này, hàng trăm cô gái chịu cảnh đọa đày. Làm sao có thể cứu được họ? Nghề báo cho Tú kinh nghiệm rằng hễ cái gì giật gân, nóng sốt thì cả xã hội sẽ nháo nhào quan tâm và đặt ra hàng ngàn câu hỏi, đồng thời ngay lập tức tìm đáp án cho hàng ngàn câu hỏi ấy trong những ngày scandal diễn ra. Làm sao tìm được đáp án?
Nhưng có những sự kiện tương tự như vậy, có hàng trăm thân phận bị chà đạp như thế. Thử hỏi báo chí có quan tâm xuể không? Hay chăng chỉ là một dòng tin khoảng hai trăm chữ với nội dung mờ nhạt. Với thông số ấy, chắc gì độc giả đã có thời gian mà để mắt tới.
Tóm lại, hóa ra cô gái bị nhốt trong chuồng chó suốt 5 năm kia vẫn là một thân phận có chút may mắn.
***
Nếu làm phép so sánh thì Sang vẫn nhiều người tình hơn Tú, hắn mang một thân hình khá lý tưởng và hấp dẫn, cách nói chuyện ào ào mưa gió nghe bản lĩnh và thuyết phục. Đàn ông yêu bằng mắt, đàn bà yêu bằng tai. Nhưng với những mụ nạ dòng thì họ yêu bằng sự thỏa mãn. Sương và Soan cũng vậy. Khi những ông chồng giàu có không đem lại sự thỏa mãn cho họ mỗi khi lên giường, họ sẽ đến vũ trường, sàn nhảy, tìm đàn ông…
Tú thì khác, gã tin tưởng vào Soan tuyệt đối. Chính niềm tin vào tình yêu phi công trẻ lái máy bay bà già này mà nhiều lần gã nảy sinh ý nghĩ sẽ công khai chuyện tình cảm của mình với gia đình.
Bão táp sẽ đổ xuống cái nhìn kinh hòang của mẹ.
Bố sẽ uống hai chén nước chè một lúc kèm theo điếu thuốc Vinataba để tự trấn an mình.
Chị Giang sẽ ú ớ như mê sảng.
Gã đã chuẩn bị tâm lý đối diện với bão táp, với sự thất vọng của người thân. Nhưng sau giấc ngủ đêm, gã thức dậy với cái đầu tỉnh táo. Soan đang nói chuyện điện thoại với một người phụ nữ khác. Giọng bông lơn, khéo léo của một người đàn bà giàu có:
“Chị cũng thích Tú à? Anhc hàng của em khó tính lắm. Không phải dân sành điệu, dân bay ngoài vũ trường. Con nhà lành 100%”.
“3000 USD? Nhiều thế? Ai nỡ lấy tiền của chị. Thôi, chị để em nói khéo xem. Nhưng phải giữ bí mật với ông xã em đấy! Ông ấy sẽ lập di chúc khi đi nước ngoài về. Hôm trước em nghe ông ấy gọi luật sư.”
Cuộc nói chuyện qua điện thoại kết thúc. Giọng Soan cười như cợt nhả với một thằng ngốc. Gã cắn môi chua chát khi biết mình đã bị “bán” với giá 3.000USD. Soan là tú bà. Gã lặng lẽ chui vào chăn ấm, hương vị nụ hôn đêm qua vẫn phảng phất, mắt gã nhắm nghiền như con mèo lười. Soan nằm cạnh gã. Số tiền 3.000USD sắp nằm trong tài khỏan của Soan cùng tài sản thừa kế.
Buổi sáng ngọt ngào của gã biến mất. Gã đi như ma đuổi ngược. Cuộc sống trống trải. Soan vẫn hôn lên môi gã để tạm biệt. Rõ ràng là gã đang bị ảo tưởng về người đàn bà này.
Thằng Sang quyết định dừng lại. Cả gã và Sang đều chấm dứt cuộc tình của mình vì những căn nguyên khác nhau. Sang đủ tiền mua nhà, có xe riêng, muốn kiếm người đàn bà khác. Chán những nếp nhăn khóe mắt, chán đống mỡ bụng như phụ nữ mang thai ba tháng của mụ Sương, chán nhận tiền và quà theo cách này. Nếu cứ tiếp tục ở lại, Sang sẽ không phân biệt đâu là tình và đâu là tiền.
Cuộc chia ly của Sang là vậy.
Còn Tú, gã sẽ lại đi tìm tình yêu mới. Nhưng với niềm tin bị băng họai, sẽ nực cười biết chừng nào khi nỗi buồn lặp lại…
Người đàn bà nạ dòng thứ hai của gã, mặc áo blouse trắng. Một bác sĩ sản khoa. Gã đọc mấy dòng tin trên mục kết bạn: “Nữ, mã số F201, sinh năm 1967, bác sĩ sản khoa, hiện đã ly hôn và ở cùng con gái. Muốn tìm người có sự đồng cảm”. Người phụ nữ này trẻ hơn Soan năm tuổi. Hiện đang sống trong căn hộ chung cư tầng chín. Con gái học lớp Chín, đang ở cùng bà ngoại để tiện cho việc đi học.
Một người phụ nữ có cuộc sống ổn định nhưng rất cô đơn.
Chăn đơn, gối chiếc, căn phòng không có dấu hiệu của đàn ông. Ngay cả mâm bát cũng hạn chế về số lượng. Gã xuất hiện trong căn phòng ấy. Người phụ nữ nở nụ cười biết ơn. Một người đàn bà đẹo và trí tuệ, bị lãng quên. Gã nhìn bộ ngực trắng nõn nà, cổ đeo vòng ngọc trai, long lanh. Gương mặt trái xoan, đôi mắt hiền từ, bí ẩn. Hình như người đàn bà này vẫn giấu mình trong đôi mắt ấy sau cuộc hôn nhân tan vỡ.
Duệ làm nghề y. Nghề y là nghề lương thiện. Nhưng thời gian gần đây, nhiều hồi chuông xã hội lên án sự xuống cấp của y bác sĩ. Nếu đến bệnh viện bây giờ không có phong bì, không phải “người thân” của lãnh đạo bệnh viện, thì cứ ngóng cổ chờ đến lượt mình còn mệt hơn căn bệnh đang mang trong người.
Đến bệnh viên khám là ám ảnh của ngừoi mang bệnh. Em gái Sang là sản phụ, mổ đẻ cấp cứu. Nằm trong phòng hồi sức, anh chồng già và giàu có đi công tác xa, osin thì lần đầu tiên ra thành phố, ngơ ngác như trẻ đi lạc, thấy cái gì lạ cũng nhìn, mẹ và thằng Sang vào phòng mổ chậm mười phút, hai ả y tá chuyển nó lên phòng điều trị sau mổ. Vết mổ rất đau, Như không thể nhích lên cáng. Hai ả lập tức cầm một tay, một chân cô nàng ném tòm lên kèm theo những tiếng cằn nhằn. Như nhăn nhó sau cú chuyển động mạnh, vết mổ bị tổn thương và bắt đầu rỉ nước, nó dúi vội phong bì chuẩn bị từ hôm trước. Lúc cáng chuyển đến phòng điều trị, hai cô đột ngộ thay đổi thái độ, khẽ khàng bế Như đặt nhẹ xuống giường, lại còn dặn đi dặn lại, không được ho mạnh, phải ăn cháo trong ba ngày…
Duệ bảo:
- Nhiều khi em từ chối quà tặng. Nhưng sợ bị lạc lõng với đồng nghiệp. Mà thời buổi này, cái gì cũng đắt đỏ. Không có thu nhập thêm, cuộc sống sẽ rất vất vả.
Duệ mở một phòng khám tư ngay tại khu chung cư. Duệ thuê thêm ba bác sĩ, hai y tá. Đặc điểm của phòng khám là chi phí tốn kém, nhưng bệnh nhân được tư vấn tỉ mỉ, chi tiết về bệnh tình, thuốc thang và phương thức điều trị. Khách hàng phần lớn đến để “giải quyết” hậu quả. Tú thấy đồng cảm với hòan cảnh của Duệ. Cái nghèo là mấu chốt của những bất hòa, tan vỡ. Gia đình Sang đã bớt những căng thẳng từ khi con Như lấy chồng già nhưng có tiền. Sang cặp bồ với gái già dám chi mạnh tay để chiều chuộng và thỏa mãn người tình vong niên. Cuộc đời cũng có nhiều hỉ, nộ, ái, ố nhưng xem ra số phận không quá khắt khe với những người lương thiện và khốn khổ.
***